từng có người yêu anh hơn cả sinh mệnh

Bài hát tung co nguoi yeu toi hon sinh menh (version 2021) - hamlet truong do ca sĩ Hamlet Truong thuộc thể loại . Tìm loi bai hat tung co nguoi yeu toi hon sinh menh (version 2021) - hamlet truong - Hamlet Truong ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Từng Có Người Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh (Version 2021) chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. "Từng có người yêu tôi như sinh mệnh" là câu chuyện kể về nỗi đau đó. Một tình yêu thật đẹp nhưng cũng thật buồn. Tương phùng cùng biệt ly chính là cái giá khi chấp nhận bắt đầu cuộc tình bi thương này. Tôn Gia Ngộ là một đại ca có tiếng trong giới xã hội đen ở Ukraine. Anh bắt đầu dấn thân vào cuộc sống nhơ nhớp này từ khi còn trẻ. Từng có người yêu anh hơn cả sinh mệnh (NP, Trùng sinh ,xuyên không ) 1975 lượt thích / 220424 lượt đọc Danh sách chương Đọc truyện Ông trời thật bất công với cô mà, cô chưa từng làm việc xấu mà lại gán cho cô thân phận nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết NP đầy sủng ngọt với nữ chính. Nhưng chưa có cuốn truyện nào khiến tôi ám ảnh như "Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh". Xuyên suốt câu chuyện tôi không rơi lấy một giọt nước mắt, thậm chí có đôi chỗ còn bật cười vì sự hóm hỉnh của Triệu Mai và Tôn Gia Ngộ. Thế nhưng chỉ những dòng cuối cùng của truyện tôi bật khóc nức nở như một cô gái vừa bị tình yêu ruồng bỏ vậy. 1. Đã từng có một người yêu mến tôi hơn sinh mệnh. Mà đâu hay thế gian đổi thay có đâu lâu dài. Chỉ còn đây chút hương tàn tro tháng năm phai nhòa. Trái tim chỉ yêu một người. Và được là chính tôi khi bên người mà thôi. 2. Đã từng có một người, tôi cũng yêu hơn sinh Quel Est Le Site De Rencontre Le Moins Cher. Vậy là hôm nay tớ lại được biết đến một câu chuyện tình thạt buồn – “Từng có người yêu tôi như sinh mệnh”. Tớ không muốn hứng chịu nỗi đau này một mình đâu nên sẽ chia sẻ cho các cậu cùng biết. Mới lúc đầu đọc sách, cái cách tác giả dẫn dắt nhân vật rất độc đáo và sáng tạo. Có quá nhiều người đàn ông xuất hiện trong giai đoạn đầu khiến tớ hơi loạn một chút, nhưng nếu để ý kĩ tên các nhân vật và đặc điểm của họ thì sẽ dễ dàng nhận ra ở những đoạn về sau. Cuốn sách nói về tình yêu giữa Tôn Gia Ngộ và Triệu Mai. Trước khi yêu Mai Mai, anh đã từng yêu 2 người con gái khác. Nghề nghiệp của anh cũng coi như phạm pháp, nhưng Triệu Mai vẫn chấp nhận và bất chấp tất cả để yêu anh. Nhiều lúc, tớ thấy nữ chính thật ngốc, ngốc quá trời ngốc luôn và tớ thấy thật nể nang Gia Ngộ vì anh vẫn có thể chịu đựng được sự trẻ con, chưa trưởng thành của bạn gái mình. Tớ rất hâm mộ tình yêu giữa hai người họ. Triệu Mai, vì Gia Ngộ, cô dám đấu tranh với tình bạn 5,6 năm của mình với Duy Duy, cuối cùng cô đánh mất. Vì anh, cô tự nguyện dâng trọn “lần đầu tiên” của mình. Cô làm tất cả vì anh, kể cả hi sinh mạng sống của mình. Còn Gia Ngộ, tớ chưa thấy người đàn ông nào nhẹ nhàng như anh cả. Có lẽ sự ưu tiên nhẹ nhàng này chỉ dành cho những người phụ nữ anh yêu. Những lúc anh bị thương hay gặp vấn đề thảm hại về công việc, tớ đều rất hồi hộp không biết chuyện tiếp theo sẽ xảy ra như thế nào. Anh rất lo lắng và quan tâm cho người con gái anh yêu, kể cả Triệu Mai hay Duy Duy. Những lần anh to tiếng trách mắng Mai Mai, cũng chỉ vì 1 chữ “thương”. Đâu ai ngờ rằng, họ bên nhau suốt 10 tháng, vui vẻ với nhau, ngủ cùng nhau, ăn cùng nhau, đi chơi cùng nhau,… tất cả mọi người đều tưởng chừng như đang hướng về một cái kết tốt đẹp. Đến khi biết được kết cục thật sự, tớ vẫn muốn tin, và hoàn toàn không muốn có một cái kết như thế. Nói thật là, rất rất buồn. Tớ cảm động trước tình yêu của họ, khóc khi một trong hai phải bỏ mạng mà người kia không hề biết,… mọi chuyện quá bi thảm rồi. Tớ vẫn không thể nào quên được những lời hứa, những câu nói mà Gia Ngộ dành cho Mai Mai, chúng đều từ tận đáy lòng và là toàn bộ tình cảm của anh với cô. Đọc xong cuốn sách này, tớ đã suy nghĩ rất nhiều, về cái thứ được gọi là “tình yêu”. Có thể bạn sẽ bị hút hồn ngay từ chiếc bìa xinh xắn của cuốn sách, tiếp đó sẽ bị thu phục hoàn toàn bởi nội dung trong cuốn sách. Nếu mà đọc HE nhiều rồi, thử một chút SE có sao đâu? Lâu lâu mình cũng phải đổi vị một chút, bởi vì tình yêu không phải lúc nào cũng là tốt đẹp. Một ngày mưa buồn, lòng tôi chợt trĩu nặng nhớ về một câu chuyện tình buồn xưa cũ. Câu chuyện của hai người yêu nhau bằng cả sinh mệnh nhưng đến cuối cùng vẫn phải chia ly. Một tình yêu rất đẹp, đẹp đến đau lòng. Tôi từng đọc không ít truyện ngược hay SE nhưng có thể để lại cho tôi một hồi ức ám ảnh không thể quên thì chỉ có “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh”. Đây cũng là quyển tiểu thuyết khiến tôi đặt một dấu chấm hết với những câu chuyện ngôn tình. Bởi trong tôi đã có một tượng đài cho mình, một tượng đài mà không còn câu chuyện nào có thể sánh được. Tôn Gia Ngộ không giống với bất cứ nam chính ngôn tình nào cả, anh là một người đàn ông chưa bao giờ có hình tượng hoàn hảo. Anh không xuất thân từ hào môn thế gia, cũng không phải là người có thể một tay che trời mà chỉ là một thương nhân Trung Quốc trên thành phố Odessa, để kiếm tiền bất chấp làm ăn phi pháp, một con đường đối mặt biết bao hiểm nguy, nhơ nhớp của xã hội. Bàn tay cũng không biết đã nhuộm bao nhiêu máu kẻ thù. Giàu có nhưng lại đơn độc. Triệu Mai cũng không phải là một nữ chính ngôn tình điển hình, cô không quá đỗi xinh đẹp, không sắc sảo, tài năng cũng chẳng nổi trội, vì tiết kiệm tiền mà phải sang Odessa du học. Hai con người xa lạ, tưởng chừng như không có cơ hội bên nhau bởi tính cách, hoàn cảnh của họ quá khác biệt lại được định mệnh huyền diệu gắn lại với nhau. Gia Ngộ gặp Triệu Mai lần đầu tại một cuộc đẫm máu ở Odessa, lần hai là qua Duy Duy, nhưng dường như chẳng chú ý mấy đến cô gái bé nhỏ này. Mãi đến một ngày, giữa bóng tối bao trùm, khi những ngón tay cô nhẹ lướt trên phím đàn, một bản nhạc trầm buồn ngân vang gợi lại miền kí ức xưa cũ của anh, miền kí ức bi thương được khoá chặt từ 10 năm về trước. Cũng từ ngày hôm đó duyên phận của hai người đã được ghép nối với nhau. Tôn Gia Ngộ từng nói “anh là một người vừa háo sắc, vừa không có trách nhiệm, lại không biết nói lời ngon tiếng ngọt” bởi cuộc sống của anh vốn dĩ là một màn đêm tăm tối, và cũng chẳng có ý nghĩ sẽ chịu trách nhiệm với bất kì một người phụ nữ nào trong đời. Sự xuất hiện ngoài ý muốn của Triệu Mai đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của người đàn ông ấy, cô mang lại những ngôi sao sáng lấp lánh cho bầu trời tăm tối, đem lại hy vọng hạnh phúc cho trái tim đã cằn cỗi trải đời. Một Triệu Mai đơn thuần, một cô gái bình thường đến vậy cứ thế mà chiếm trọn cả trái tim anh. “Tình không biết đến từ đâu, sâu đậm tự bao giờ”. Anh luôn muốn dùng sức mạnh của bản thân để bảo vệ cô khỏi hiểm nguy và cả sự dơ bẩn luôn bủa vây quanh mình. Nhưng Mai Mai cần phải học cách trưởng thành để ở bên cạnh anh. Bởi thế giới này vốn dĩ rất tàn nhẫn. “Mai Mai, em phải học cách trưởng thành. Dù là bố mẹ em hay bất cứ người nào khác cũng không thể chăm sóc em cả đời, sớm muộn gì em cũng phải đối mặt với tất cả. Trước mặt người khác em chỉ nên nói ba phần, không thể phơi hết ruột gan mình. Em phải ghi nhớ câu nói này và luôn nhắc nhở bản thân”. “Những chuyện em đã làm, bất kể đúng hay sai, em phải học cách chịu trách nhiệm, không thể suốt ngày né tránh, em nghe rõ chưa.” Trong những chương đầu của truyện, lòng tôi rất mơ hồ về tình cảm của Tôn Gia Ngộ và Triệu Mai khi anh chưa từng thổ lộ với cô về việc làm ăn hay rắc rối của mình, phải chăng anh chỉ đang bù đắp cho việc “tôi không biết đây là lần đầu của em”. Mãi đến ngày hai người lạc vào trận bão tuyết ở vùng Carpathians, tôi mới biết hóa ra đó cũng là một loại yêu thương. Khi sự sống và cái chết chỉ còn là một ranh giới tôi mới thấy Tôn Gia Ngộ chân thật với mình nhất. Anh bằng lòng làm tất cả mọi thứ kể cả dâng tặng tính mạng của mình để bảo vệ Mai Mai, anh chịu lạnh để đưa áo cho cô, bắt cô ăn trong khi anh mới là người bị bệnh. Một người bình ổn đến mức như “vô tâm vô tính” cũng có lúc sợ, nhưng không phải sợ cho chính mình. “Anh là tai hoạ của cuộc đời, chết không đáng tiếc anh chỉ sợ liên lụy đến em”. Có một điều mà Gia Ngộ luôn luôn phủ nhận ở bản thân đó là sự lương thiện. Nếu anh không lương thiện liệu có thể giúp đỡ mẹ con Valerie, có thể quan tâm đến bà Nina, có thể quen biết được Trình Duệ Mẫn và Khâu Vĩ và sao có thể để vuột mất kẻ thù rồi bị cắn trả đau đớn đến như vậy? Tôi rất muốn trách anh tại sao lại lương thiện một cách ngu ngốc như vậy, nhưng rồi nhìn lại tôi vẫn không làm được bởi mấy ai khi gợi lại nỗi hối tiếc cả đời, khi bị đánh vào chỗ yếu mềm nhất mà vẫn chống đỡ được. Thay vào đó tôi thương anh, hối hận thay cho anh nhiều cái đêm Triệu Mai tìm đến, tôi chết đứng người khi anh quyết định báo cảnh sát bởi Tôn Gia Ngộ không phải là một kẻ ngốc, anh rõ hơn bất cứ ai sẽ phải đối mặt với những gì. Ban đầu anh đã nghĩ cho cô một đường thoát, sợ cô rơi vào tay bọn người kia sẽ sống không bằng chết, chi bằng chết đi và Triệu Mai cũng không hề sợ hãi. Nhưng đến sau cùng anh vẫn không thể làm được điều ấy, anh buông bỏ tất cả, chấp nhận cái kết cho số phận của mình vì để bảo vệ người con gái anh yêu nhất. Đáng lẽ anh còn thể có con đường khác cho mình nhưng vì sự an toàn tuyệt đối của Mai Mai anh bất chấp tất cả đi vào ngõ cụt không thể vãn hồi. Trên đời này thật sự tồn tại một người đàn ông như vậy chăng? Một Tôn Gia Ngộ hết lòng vì Triệu Mai, một Tôn Gia Ngộ dám làm tất cả vì cô gái ấy. Một Tôn Gia Ngộ đến những giây phút cuối đời cũng không thể sống cho bản thân mình. Lần cuối cùng gặp mặt cô, anh đã nhẫn tâm bao nhiêu mới có thể buông bỏ yêu thương mà hờ hững lạnh nhạt như vậy. Anh giấu cô bệnh tật của mình, anh âm thầm chịu đựng, mong cô vì thế mà ghét bỏ anh để cô sống tiếp quãng đời còn lại như những cô gái 22 tuổi khác. Ngày hôm đó Triệu Mai đau lòng biết bao “Đúng là tên khốn, sao tôi có thể quen biết anh ấy, sao tôi có thể yêu anh ấy như vậy”. Để rồi nhận lại một câu hỏi khiến người ta chết lặng “Rốt cuộc cô hiểu cậu ấy đến bao nhiêu?” Phải, Triệu Mai hiểu được bao nhiêu về anh? Nhưng nhiều hay ít thì sao chứ, dù thời gian quay ngược trở lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, cô cũng không thay đổi lựa chọn của mình. “Quả thực tôi không hiểu anh. Lúc đầu tôi bị vẻ đẹp trai, phòng lưu của anh thu hút, không thể nhìn thấy được mặt trái của ánh trăng. Đợi đến khi tỉnh ngộ, tôi đã chìm sâu xuống đáy, không còn cách nào thoát khỏi cũng chẳng thể quay đầu”. Anh ta bí ẩn khó đoán, nhưng tình yêu đối với Mai Mai lại quá rõ ràng. Còn Mai Mai cô vì cứu Tôn Gia Ngộ mà hiến thân mình cho người đàn ông khác với cái giá 22 ngàn đô. Nhưng Triệu Mai đánh giá cao bản thân quá rồi, thứ cô bỏ ra vì tình yêu lại trở thành vũ khí đâm ngược lại Tôn Gia Ngộ buộc anh phải bỏ hết sự nghiệp gây dựng cả đời. Tôi không dám tưởng tượng cảm giác của anh khi chứng kiến cảnh tượng đó. Có chăng là sự bất lực, đau khổ, chua xót và bi ai tột độ. Còn Mai Mai cô phải vượt qua sự dơ bẩn, khinh rẻ đó như thế nào? Đến cuối cùng đôi cánh của anh cũng không thể bảo vệ được Mai Mai, không bảo vệ nổi sự trong sạch của cô. Vì Triệu Mai, một Tôn Gia Ngộ sẵn sàng từ bỏ tất cả, vì một Tôn Gia Ngộ, Triệu Mai chẳng tiếc thân mình. Tôi tự hỏi yêu là gì mà có thể khiến con người ta rồ dại đến vậy, hi sinh nhiều đến vậy? Đến cuối cùng, Tôn Gia Ngộ vẫn nhẫn tâm như vậy, anh để Mai Mãi tuyệt vọng mà rời khỏi Odessa. “Tôn Gia Ngộ nói đúng thành phố này không có duyên với tôi. Tôi muốn xóa sạch những kí ức liên quan đến thành phố này. Tôi sẽ không bảo giờ quay trở lại nơi đây.” Rốt cuộc những năm tháng cuối đời anh đã sống thế nào, đối mặt với bệnh tật bủa vây thế nào khi không có cô gái ấy bên cạnh. Lúc hấp hối anh đã hỏi Trình Duệ Mẫn “Nếu tôi ích kỷ giữ cô ấy bên mình, có phải lúc “lên đường” tôi sẽ không sợ hãi như bây giờ?” Tình yêu của anh thật sự rất to lớn, lớn tới mức trong những tháng ngày sợ hãi nhất, cần người con gái ấy bên cạnh nhất vẫn chấp nhận buông tay chỉ vì không muốn cô day dứt, muốn cô ấy có cuộc đời vui vẻ hạnh phúc, muốn cô ấy có con đường tương lai tươi đẹp mà bằng lòng chấp nhận mọi giá. Chắc hẳn cũng có giây phút nào đó anh mong mình ích kỉ để có thể giữ Triệu Mai bên cạnh. Nhưng nếu có thể chọn lựa lại lần nữa, anh chắc chắn vẫn sẽ chọn để rời đi, để cô từ bỏ tất cả, để anh sống với sự sợ hãi và cô đơn cuối đời,.. Triệu Mai lúc mở phòng bì anh để lại có một tờ giấy kẹp giữa xấp tiền, trên cùng là hai chữ “Mai Mai”, bên dưới là một khoảng trống trắng tinh, cuối cùng mới là dòng chữ xiêu vẹo “Em hãy quên hết tất cả, tiếp tục theo đuổi ước mơ của em. Hãy tiến về phía trước, rồi sẽ có người yêu em hơn anh”. Mai Mai của lúc đó đọc xong những dòng ấy chỉ thấy mỉa mai, mà chẳng thể hiểu nổi khoảng trống trắng tinh ấy có nghĩa gì cho đến buổi chiều của một năm rưỡi sau đó khi cô phát hiện bức ảnh được lấy ra từ quyển kinh thánh đã sờn bốn góc, tấm ảnh ở bên anh cho tới khoảnh khắc rời xa cuộc đời, tấm ảnh của Triệu Mai năm cô 22 tuổi với nụ cười hồn nhiên mà nhìn về phía ống kính. “Đằng sau tấm ảnh có hàng chữ viết tay “Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ!”. Bên dưới đề ngày hai mươi tư tháng tám năm hai không không ba, ngày tôi đau khổ rời khỏi Odessa.” “Cả thế giới trước mắt tôi dần mất hết sắc màu, cuối cùng chỉ còn lại hai màu đen nhớ đến tờ giấy đã bị tôi đốt cháy, hóa ra anh dùng khoảng trống để nói cho tôi biết, anh chỉ có thể làm bấy nhiêu cho tiếc lúc đó tôi tưởng mình đã nhìn thấu hồng trần, nhìn thấu đàn đó do tuổi còn trẻ nên tôi không khi tôi hiểu ra thì đã quá muộn màng…” Tôn Gia Ngộ à Tôn Gia Ngộ có phải khi đứng trước tình yêu thì con người ta trở nên ngu ngốc không? Anh chấp nhận chịu đau để đổi lại hạnh phúc cho Mai Mai nhưng bây giờ hạnh phúc anh đánh đổi ở đâu? Có chăng chỉ là sự đau khổ tột cùng của Mai Mai, sự hối hận gấp trăm gấp ngàn lần. Tôi còn nhớ, trong bóng tối anh từng hỏi cô rằng “Cho em biết tên tôi em có thể nhớ trong bao lâu?” Bây giờ có câu trả lời cho anh rồi cả đời thậm chí muôn kiếp về sau cũng không thể quên. Nếu anh ích kỉ thêm một chút, nghĩ cho mình thêm một chút thì có lẽ em chỉ nhớ anh đến hết kiếp này nhưng anh thế này khiến em phải nhớ anh đến muôn kiếp. “Phải chăng đây chính là trò đùa của ông trời, trò đùa của định mệnh. Hóa ra “yêu một người có thể thuận theo ý trời, thuận theo số phận nhưng không thể thuận theo chính mình.” Tôn Gia Ngộ đi rồi để lại Triệu Mai sống trong đau khổ, day dứt, ánh mắt Mai Mai giờ đây lúc nào cũng mang đượm một nỗi buồn, luôn tìm kiếm thứ giờ chẳng còn tồn tại nữa. Đợi chờ trong vô vọng còn đau khổ cả tuyệt vọng. Sống chỉ để tồn tại còn đau khổ hơn cả cái chết. Gia Ngộ kiếp này anh và Mai Mai đau khổ quá rồi, anh còn nợ cô một lời hứa đến, nợ cô một lễ đường, nợ cô một đời hạnh phúc. Kiếp sau đừng vậy nữa có được không, kiếp sau phải bù đắp trọn vẹn tất cả vụn vỡ của kiếp này có được không? Cái kết thật sự rất đau lòng có đúng không? Nhưng chính kết thúc này đã để Tôn Gia Ngộ sống mãi trong lòng độc giả, khiến ta chỉ cần nhớ đến “cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ” sẽ không khỏi run rẩy trong lòng trước tình yêu đầy nước mắt, 10 tháng yêu nhau mà như thể đời đời kiếp kiếp, khắc cốt ghi tâm. Tôi nghĩ mọi người nên đọc câu chuyện này một lần hiểu thế nào là một tình yêu bằng hành động, bằng những việc họ làm cho nhau bởi cuộc sống có những thứ mãi mãi cũng không thành lời, chỉ có thể cảm nhận bằng chân tâm. Và cũng là một câu chuyện chân thật với những con người ở đời, có yêu thương có thù hận, có tình nghĩa có phản bội….. Tạm biệt Odessa thành phố cổ kính chôn chặt một mối tình khắc cốt ghi biệt Triệu Mai, cô gái mạnh mẽ cũng yếu biệt Tôn Gia Ngộ chàng trai vô tình cũng đa biệt “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh.” Những ngày đầu cha về sớm cùng cô dùng bữa tối, cha rất tốt. Đâu như lời mẹ kể. Tại sao cô không sống với cha ngay từ đầu, như vậy có phải số phận cô đã thay đổi? Không tới mức này. Hôm đó cha gọi vào chiếc điện thoại mới của cô, cha nói tiểu Lạc trang điểm xinh đẹp đến nhà hàng Cung Linh dùng bữa tối. Hy Lạc nghe theo, cô xinh đẹp trẻ trung, lại quyến rũ cùng bộ váy trắng tinh khiết. Đến đó cô mới biết, cha hứa hôn cho cô với một tên Tổng giám đốc nào đó. Là hôn nhân thương mại! Đối tượng kết hôn của Hy Lạc là Hứa Hoàng Âu Dương, Tổng giám đốc công ty Hứa Thiên. Những ngày đầu, anh ta đi sớm về muộn, còn thường xuyên không về. Đối với Hy Lạc, đây là việc tốt, cô chẳng hề có hứng thú với con người này. Lúc đầu cô hận cha lợi dụng mình, nhưng sau đó lại thấy kết hôn như vậy lại hay. Chỉ có điều... Cô đã không nghe lời Kỷ Dạ rời khỏi đây. 3 năm chung sống, hai người vẫn ngủ riêng. Hy Lạc cảm nhận đây là chuỗi những ngày tháng bình yên nhất của cô. Cô với Hứa Hoàng Âu Dương vợ chồng tương kính như tân, đến người xa lạ cũng không tới .Ngày hôm ấy, Hứa Hoàng Âu Dương lần đầu gọi điện thoại cho cô, bảo cô mang xấp tài liệu trên bàn đến công ti cho hắn. Khi cửa thang máy tầng cao nhất mở ra, hiện trước mắt cô là hình ảnh người "chồng" của mình đang hôn nữ thư ký ngây thơ... Cô thư ký đó là Hạ Yên, điều mà đến cả mơ cô cũng không dám mơ tới... Hạ Yên lại xuất hiện..." Hy Lạc, cô để tài liệu trong phòng rồi có thể về" Hắn hoàn toàn không để ý đến việc cô chứng kiến cảnh đó, ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, nguy hiểm. "Hạ Yên, lại gặp bạn rồi... Hải Tuấn và Kỷ Dạ...? " Không phải cô còn ngây thơ ngu ngốc nhớ thương đến họ hay mong đợi tình cảm được đáp lại, chỉ là vẫn sẽ thuận miệng hỏi thăm tình hình của họ mà thôi. Kỉ niệm rất lâu rồi không phải nói quên là quên được . " Hy Lạc? Cô biết hai tên đó? "Ánh mắt Hứa Hoàng Âu Dương sắc lạnh, như nêu tên kẻ thù. " Hy Lạc... Họ vẫn sống tốt... Còn cậu?" "Hỏi người đàn ông kia. " Bao năm nay, Hy Lạc cũng bạo dạn hơn nhiều, con người mà, thay đổi theo thời gian. "Cô ta là vợ tôi. " Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Hạ Yên. Hoàng Âu Dương giải thích. Chuyện sau đó như thế nào Hy Lạc không rõ, chỉ biết đêm đó, Hoàng Âu Dương về và lôi cô lên phòng, hắn tát cô, rồi mắng cô, nhắc tên người con trai khác, leo lên giường những tên đàn ông kia. Hắn mạnh mẽ tiến vào không có sự chuẩn bị, Hy Lạc đau đớn hét lên. Không thấy thứ cần thấy, hắn càng điên cuồng làm, cho đến khi cô ngất đi vì đau đớn. Cô biết hắn không yêu cô, chỉ là đàn ông, giống như mãnh thú, ghét nhất ai động vào vật sở hữu của mình. Mà cô, vốn là một vật được hắn mua một người nữa ở cùng cô nhưng gọi tên người con gái Hạ Yên... Đau cả tinh thần lẫn thể xác... Hy Lạc gặp Hạ Yên giải quyết mọi việc. Nào ngờ cuộc nói chuyện diễn ra 5 phút, Hạ Yên liền rời đi. Trên đường về, cô ta gặp mấy tên côn đồ suýt chút nữa bị cưỡng hiếp. May sao Viên Hải Tuấn tình cờ cứu được. Ba chàng trai kia như bị chọc giận tới đỉnh điểm, đọc tin nhắn hẹn gặp của Hy Lạc. Hoàng Âu Dương cho người bắt cô vào nhà giam bí mật, bỏ đói cô 2 ngày thì Kỷ Dạ tới. Mặc dù biết cô bị đau dạ dày, nhưng Kỷ Dạ không hề đoái hoài. Anh căm hận hỏi cô đã sai bọn người kia hãm hại Hạ Yên như thế nào? Anh còn tát cô, vết tát như hằn cả vào tim Hy Lạc. Đến lượt Hải Tuấn, cậu dịu dàng bao nhiêu thì giờ tàn độc bấy nhiêu. Con dao rạch một đường dài trên cánh tay Hy Lạc rơi xuống đất, cậu nói cô thật độc ác, cô dám làm vậy với Hạ Yên... Cô độc ác ư? Cô làm gì? Cuối cùng,Hoàng Âu Dương đi vào cùng hai tay cao to, hắn ép cô uống xuân dược và để hai gã kia cưỡng bức chỉ biết vùng vẫy trong tuyệt vọng đau đớn. Khi mọi việc kết thúc cô nhân lúc hai gã kia không để ý dùng chút sức lực cuối cùng lao ra ngoài . Chi ít trước khi tự sát, cô muốn được ánh nắng chiếu rọi ... như vậy thân thể không lạnh, tâm cũng không lạnh nữa . Nhưng vừa thấy ánh mặt trời thì tóc cô đã bị túm lại, lúc đó thời gian như chậm lại cô nhìn thấy Hải Tuấn đang gây gổ với Kỷ Dạ, họ không để ý một chiếc xe tải dường như mất lái lao vào họ. Cô cắn vào tay tên canh gác rồi nghĩ cũng không nghĩ chạy tới đẩy hai người họ ra. Thân thể cô bị xe tông văng xa, đầu đập mạnh xuống đất, máu chảy ra lênh láng, cô không kêu cứu chỉ mỉm cười đau khổ " ...cứ như vậy kết thúc sao ?" Bà ngoại trước khi mất đã nói cô phải sống hạnh phúc, nếu có con cũng đừng bỏ lại nó như mẹ cô đã làm... nhưng cô, không làm được...Một giọt nước mắt chảy xuống rồi cô từ từ nhắm mắt lại .Nếu Hạ Yên không xuất hiện... Chắc cô cũng không đến mức phải ra đi như thế này. Lơ lửng trên không trung, Hy Lạc nhìn rõ thân xác mình tàn tạ, bẩn thỉu thế nào. Linh hồn Hy Lạc dần tan không? Đau! Đây là số kiếp của cô ư?... Không !Họa Hy Lạc cô không cam tâm ! Thể loại Đoản văn, đam mỹHỏi thế gian tình là chiMà sống chết nguyện thề có nhau Bài hát -Yêu Em Hơn Cả Sinh Mệnh- Sáng tác Hy Di Trình bà Anh Duy Hòa âm, phối khí Phạm Hoàng Hà Mix - master Nguyễn Phong * * * *Lời Bài Hát* Đêm quạnh vắng, mình anh với anh. Lặp lại những câu hát quen thuộc. Trôi lạc trong thế gian cô quạnh. Niềm mộng ước tan theo gió bay. Tháng ngày cứ dần trôi thế thôi. Một cuộc sống thiếu đi ánh mặt Trời. Khi người xa, mây khói giăng u ám. Màn đêm dẫn lối cho giông tố bao vây. - Điệp khúc - Anh yêu em, yêu đến hơn sinh mệnh. Dù cho lời nói của em có cay đắng thế nào. Em buông tay anh chẳng thể níu kéo. Mình anh tự gánh những vết xước buốt đau. Mình anh tự gánh những vết thương đau đớn Nhân duyên hai ta chỉ đến đây thôi. Dù bên cạnh ai, thì người vẫn phải hạnh phúc. Không thuộc về nhau, anh dám đâu cơ cầu. Thật tâm này anh vẫn luôn xin chúc cho em mãi yên bình. Cả cuộc đời sẽ mãi yên.. bình.. *Góc chia sẻ cảm nhận* Lời bài hát làm mình liên tưởng đến cuốn tiểu thuyết "Từng có người yêu tôi như sinh mệnh" "Sinh mệnh" - mỗi người chúng ta đến với thế giới này chỉ sở hữu duy nhất một sinh mệnh.. Liệu Ai có thể vì Ta mà dám đánh đổi thứ quan trọng như vậy! Vì điều gì cơ chứ? Chỉ có thể là "Yêu" Tự nguyện hi sinh không nối tiếc, không cần bất cứ sự hồi đáp nào từ đối phương.. Một tình yêu lớn hơn cả sinh mệnh của chính bản thân, thì mấy ai trong cuộc đời này có thể dễ dàng tìm được.. Có Người xem tình yêu là sự chiếm hữu.. thể xác lẫn tâm hồn Thì cũng có những Người cho tình yêu một đôi cánh tự do của riêng nó.. Có những tình yêu thầm lặng.. dù đối phương có biết, có cảm nhận, hồi đáp hay không cũng không quan trọng! Chỉ cần Ta biết Người đó đang cùng Ta tồn tại chung một bầu trời.. thế là đủ! Cũng như tình yêu mà chàng trai trong lời bài hát của Hy Di đã nói.. Dù duyên phận đã dừng lại Thiếu đi một người.. cũng như thiếu đi ánh mặt trời.. Dù cho mọi lời nói của người có cay đắng.. đối với chàng trai thứ duy nhất mong cầu là cô gái ấy được bình yên cả đời này! Hầu hết mỗi người chúng ta đều có lòng vị kỷ cá nhân Khi còn nhỏ.. chẳng ai đành lòng nhường cho người khác thứ đồ chơi mà mình yêu thích Theo thời gian chúng ta học được sự chấp nhận và cho đi Trường Thành.. là một cái giá rất đắt.. nhưng xứng đáng Vì mỗi người đều phải tự mình đi qua tuổi trẻ.. Hương vị tình yêu.. Đoạn điệp khúc cảm nhận được sự đau đớn của chàng trai Nhưng lại không hề than oán cô gái một điều gì.. Thật sự có lẽ.. mỗi chúng ta nhiều đời nhiều kiếp, cũng mong cầu tìm được chân ái.. như vậy! Nhưng không phải ai cũng học được cái gìn giữ chân ái đó! Có những người luôn mộng tưởng xa vời.. Mà không biết chân tình ở ngay bên cạnh.. "Chân Tình" - -tại sao lại gọi là Chân Tình. Mà không phải một tên gọi nào khác.. theo mình nghĩ nghĩa đen Tình cảm cũng có chân đấy các bạn.. nếu không biết gìn giữ nó cũng bỏ chúng ta mà đi.. đến lúc hối hận không biết đâu mà đi tìm.. Nghĩa bóng Chân Tình có nghĩa là sự chân thành trong tình yêu.. Vậy thế nào là chân thành.. Vì bạn mà mua những món đồ đắt tiền? Hay sẽ cưng chiều bạn vô điện kiện.. v.. v.. Theo mình nghĩ sự chân thành chính là chúng ta sở hữu được trong ba điều sau - Thời gian của kẻ bận rộn. - Tiền của kẻ nghèo. - Và sự duy nhất của kẻ đào hoa. Mình từng xem bộ phim Hoa Thiên Cốt Mình vô tình sưu tầm được một câu nói đúc kết từ bộ phim Hoa Thiên Cốt rất hay "Hoa Thiên Cốt chứng minh được trên đời này có ba kiểu đàn ông - Đông Phương chỉ có 01 viên kẹo nhưng dành tất cả cho Tiểu Cốt. - Bạch Tử Họa có 10 viên kẹo nhưng chỉ cho Tiểu Cốt một viên - Sát Thiên Mạch không có kẹo, nhưng chỉ cần Tiểu Cốt muốn, Hắn sẵn sàng lật tung cả thế giới chỉ để tìm kẹo cho Nàng" Đấy! Đau khổ hay hạnh phúc cũng đều là một sự lựa chọn.. Thiên Thần sẽ vì thế giới mà bỏ rơi Nàng Ác Quỷ sẽ vì Nàng mà hủy diệt cả thế giới.. Thật sự đúng sai, lựa chọn thế nào chỉ có người trong cuộc mới rõ.. Vì tình yêu là mù quáng.. Không một ai trong chúng ta có thể phán xét, đánh giá bất cứ sự lựa chọn của Người nào trong tình yêu cả.. Chỉ có thể lắng nghe, đồng cảm và chia sẻ.. Bài hát Yêu em hơn cả sinh mệnh.. chính là một ván cược của tình yêu.. dù là biết không lối thoát, nhưng người trong cuộc vẫn chấp nhận. Cảm nhận cá nhân mình ca sĩ Trần Anh Duy có chất giọng khá giống Anh Đan Trường.. ở những điệp khúc cao. Tuy nhiên Anh Duy cũng nó những nét riêng trong phong cách hát Chất giọng và bài hát khá đặc biệt Lời bài hát không quá ủy mị Nhưng lại khiến chúng ta có cảm giác rất hoài niệm.. Có thể một ai đó khi nghe được giai điệu bài hát này sẽ thấy lời bài như chính câu chuyện của họ. * * * *Lời cám ơn* Chân thành cám ơn các bạn đã giành thời gian theo dõi review của mình Mình là Hắc Y Phàm Link [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Hắc Y Phàm Hy vọng thời gian tới mình sẽ có thêm nhiều tác phẩm để các bạn cùng thưởng thức, đánh giá nhé! Sau một ngày làm việc vất vả Chúc các bạn nghe nhạc thư giãn thật thoải mái! * * * Chỉnh sửa cuối 15 Tháng mười 2021 Tiểu Đan và Hắc Y Phàm thích bài này. Vẫn có những người mượn danh tình yêu nhưng lại bị sự ích kỷ trói buộc đó Tiện ơi! em yêu Capo 2Đã từng có một [Em]người yêu mến [D]tôi hơn sinh [Em]mệnhĐã từng có một [C]người, ngồi đây [D]với tôi thâu [G]đêm[C]Chấp nhận đứng bên [Am]tôi[Bm]Chấp nhận con người [Em]tôiMà đâu [C]hay thế gian đổi [D]thay có đâu lâu [Em]dàiĐã từng có một [Em]người yêu mến [D]tôi hơn sinh [Em]mệnhĐã từng có một [C]người ngày ngày [D]nắm lấy tay [G]tôi[C]Lúc người ấy ra [Am]đi[Bm]Đời tôi chẳng còn lại [Em]gìChỉ còn [C]đây chút hương tàn [D]tro tháng năm phai [Em]nhoàĐiều gì làm [Am]trái tim tôi yêu [D]ngườiNhiều năm sau [G]đó tôi vẫn tự [G]hỏiPhải chăng khi [Am]đã sinh ra trong [D]đờiTrái tim chỉ [G]yêu một [G]ngườiNgười mà tôi [Am]muốn đi đến cuối [D]đờiNgười bên tôi [G]dẫu cho tôi lầm [G]lỗiVà được là [Am]chính tôi khi bên [D]ngườiMà [Em]thôi…Đã từng có một [Em]người, tôi cũng [D]yêu hơn sinh [Em]mệnhĐã từng có một [C]người, chẳng hề [D]dối gian nửa [G]lờiLúc người ấy ra [Am]điCả thế giới như đổi [Em]thayNgười ra [C]đi đã vô tình [D]mang thế gian theo [Em]cùng…

từng có người yêu anh hơn cả sinh mệnh